Tháng Sáu 2025 – Một Chuyến Đi! Ngàn Tình Thương!

Tôi đã đi nhiều nơi và tiếp xúc nhiều người.  Nhưng chuyến đi này nó để lại trong tôi nhiều kỷ niệm thật đẹp và đầy tình người nên tôi muốn chia sẻ để những ai thích được trải nghiệm như tôi thì cùng tham gia với Cha Joseph Phong Nguyễn nhé.

Khi chúng tôi tới Mái Ấm Hy Vọng Hướng Phương ở Quảng Trạch, Quảng Bình, đúng giờ cơm tối của các em.  Các Soeurs đang bận rộn lo cho các em, nhưng vẫn luôn tươi cười và kể cho chúng tôi nghe những sinh hoạt của các em từ sáng sớm đến tối.  Săn sóc một cháu bé bình thường đã khó khăn lắm rồi!  Huống chi là phải nuôi một đứa trẻ sinh ra đã mang khuyết tật bẩm sinh!  Cả 100 em.  Đó là công việc hằng ngày của các Soeurs ở Mái Ấm này. Thấy tận mắt, tôi mới cảm phục sự kiên nhẫn và tình thương của các Soeurs dành cho các cháu.  Tôi thật sự ngưỡng mộ các Soeurs đã dạy cho bé gái mù hát thật hay do Cha Joseph Phong Nguyễn sáng tác.  Giọng của em cao vút và trong sáng như con người của em vậy.  Nước mắt của tôi tự nhiên chảy ra khi Cha đứng bên cạnh bé gái mù đang hát bài của Cha sáng tác.   Hình ảnh thật cảm động, thật đẹp và đã in sâu trong tim tôi.  Xin gởi một lẳng hoa Hồng tặng cho các Soeurs ở trung tâm.

Có bé gái khoảng 4 hay 5 tuổi chi đó, cứ tựa đầu vào người tôi từ khi tôi ngồi vào bàn.  Bé không nói gì, chỉ tìm một chỗ dựa mà thôi!  Tôi ôm chặt bé, hy vọng chia sẻ một chút ấm áp cho em vì em mảnh mai ốm yếu quá.  Bé nhìn tôi với ánh mắt vui nhưng vẫn im lặng.  Tôi thương bé gái quá!

Khi bước ra ngoài hành lang, có bé gái tay bị tật, khoảng 12 tuổi, thấy tôi, bé gọi “mẹ” và chạy tới ôm tôi.  Tim tôi thót lại và chợt nghĩ, con người ta đi tìm cái mình thiếu thốn.  Bé thiếu một người để có thể gọi là “mẹ”.  Có nhiều bé trai bị liệt hoàn toàn phải nằm trên xe lăn.  Tôi hỏi, các Soeurs cho biết là các em này mọi sinh hoạt đều phải được hổ trợ 100%.

Ngoài việc dạy giáo lý hướng dẫn tâm linh và chăm sóc cuộc sống cho các em khuyết tật, các Soeurs còn nuôi heo để kiếm thêm thu nhập cho trung tâm nữa.  Các Soeurs thật giỏi quá!  Siêng năng quá!

Đến Hương Hoa – Hương Tân, chúng tôi thăm những người Dân Tộc.  Cha Joseph Phong Nguyễn phát tiền, gạo, mì gói và nhu yếu phẩm cho mọi người.

 

 

Cha cũng không quên trao những phần quà cho các em học sinh nghèo để các em yên tâm luyện thi vào các trường đại học được kết quả tốt đẹp như cha mẹ và các em mong ước.

Tới Trại Mồ Côi ở Lâm Đồng – Bảo  Lộc, trời thoáng mát dễ chịu và không khí trong lành.  Các em nhỏ rất vui khi được Cha Joseph phát bánh kẹo và các Soeurs cũng vui vì được Cha trao phong bì từ các mạnh thường quân và các nhà hảo tâm tài trợ.  Có một Soeur dẫn chúng tôi đi tham quan trại, khi đi vào một phòng có nhiều giường, tôi thấy một người mẹ khoảng 30 tuổi, đang ngồi trên giường, khóc rất nhiều, hai tay ôm đứa bé nhỏ chút xíu đang nằm ngủ trên giường.  Soeur cho biết là chị này mới sinh con ba ngày, ngày mai chị sẽ ra đi và để lại em bé cho các soeurs nuôi.  Thật quá đau lòng khi thấy cảnh này!  Cũng nhờ có nơi này mà em bé sẽ được các Soeurs chăm sóc thay cho mẹ của bé.

Chuyến đi qua nhanh với những nơi tôi may mắn được ghé thăm.  Ở đâu, tôi cũng thấy sự hy sinh to lớn của quý Soeurs và quý Cha cho những mảnh đời bất hạnh.  Xin Thiên Chúa là Cha Toàn Năng và Đức Mẹ luôn chúc phúc cho các mạnh thường quân, quý ân nhân, Cha Joseph Phong Nguyễn, quý Soeurs và quý Cha để các Ngài luôn là những Thiên Thần Tình Yêu đem đến niềm vui và hạnh phúc cho mọi người đang đau khổ ở khắp mọi nơi.

Mây Bình An

Bé Minh Nhật từ Mái Ấm Hy Vọng Hướng Phương ở Quảng Trạch, Quảng Bình
hát bài “Tết đến rồi” do cha Phong sáng tác. Bé nay bị mù phải rờ chữ để hát.